80s toys - Atari. I still have
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 
phan 13



Có lẽ là trống rỗng, có lẽ là đã chết, nếu không phải ép buộc bản thân dốc sức học tìm kiếm một công việc để làm, Đinh Kiếm Thư đã sớm sụp đỗ rồi.

Có lẽ là đem mình ép quá chặt, đè nén là quá sức, lại thêm sự khác biệt lớn trong cơ thể của cô hơn một tháng qua, trước đây cơ thể của Đinh Kiếm Thư khỏe như trâu, nghị lực tràn đầy, càng khỏi phải nói cô còn có võ; mà nay, Đinh Kiếm Thư rất dễ dàng mệt mỏi, lường biếng, sức lực cạn sạch, tham ngủ, còn có liên tục trút bỏ không đi cảm giác buồn nôn và muốn ói tỏa ra. Ở ăn uống cũng có thay đổi một chút gì đó, Đinh Kiếm Thư đều không thể chạm vào, bằng không thế nào cũng phải ôm bồn cầu không thể không dồn sức nôn.

Bữa tối hôm nay, bà Đinh đau lòng bởi do cơ thể của cô con gái càng ngày càng suy yếu, sợ kỳ thi tuyển sinh của cô còn chưa có bắt đầu kiểm tra thì cơ thể chống đỡ không nổi mà ngã, vẫn cứ vừa đấm vừa xoa mà muốn cô uống hết ít canh cá, Đinh Kiếm Thư không lay chuyển được mẹ, không đếm xỉa đến mà "ừng ực ừng ực" nuốt xuống bụng, kết quả trốn vào toilet "thổ lộ" một trận, trải qua ép buộc này, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên dưới Đinh gia sợ hãi, vội vàng mời bác sĩ gia đình đến khám bệnh.

"Bác sĩ Hoàng, tình hình của con gái tôi thế nào?" Bà Đinh sốt ruột hỏi, nhưng trong lòng vẫn đang có một suy đoán vô lý......

"Đúng vậy a! Thế nào? Bác sĩ Hoàng." Người khác của Đinh gia đi theo hỏi.

Trái lại Đinh Kiếm Thư nằm ở trên giường không có phản ứng gì, dính vào giường cô cũng chỉ muốn ngủ.

"Điều này......" Bác sĩ Hoàng liếc mắt nhìn Đinh Kiếm Thư mệt mỏi phải chợp mắt buồn ngủ, ông tin rằng mình không thể nào chẩn đoán sai, thế nhưng...... Làm sao có thể xảy ra chuyện này chứ?

"Bác sĩ Hoàng, tôi và ông coi như là mấy đời thân nhau rồi, cũng đừng giấu diếm gia đình chúng tôi." Ông Đinh nói với bác sĩ Hoàng gần năm mươi tuổi, ông phát hiện bác sĩ Hoàng băn khoăn. "Nếu Kiếm Thư có ốm đau gì nên nói cho chúng tôi biết."

"Chẳng lẽ Kiếm Thư mắc bệnh gì sao?" Bà Đinh sợ hãi hỏi.

"Bác Hoàng......" Anh bảy của Đinh gia đảm đương hỏi.

"Đó là...... Được rồi, Kiếm Thư cháu ấy đang mang thai."

"Mang thai?" Mọi người khó tin mà kéo cao giọng điều âm lượng.

Tại? Rất nhiều người kinh ngạc, lúc Đinh Kiếm Thư chợt nghe "Chuyện có thai", bỗng chốc mở hai mắt ra, suýt nữa là bật dậy mà ngồi ở trên giường, bất kể như thế nào cô cũng không ngờ tới mình lại......

"Mang thai?"

Bà Đinh tay chân luống cuống vội vàng sang bên cạnh trấn an Đinh Kiếm Thư. "Kiếm Thư đừng hoảng sợ."

Quả nhiên, bà Đinh đoán trúng.

"Điều này có thể? Kiếm Thư em ấy...... Không thể nào!" Đinh Kiếm Bác không tin.

"Đúng vậy a! Bác sĩ Hoàng đừng nói giỡn." Cha của Đinh Kiếm Thư không vui nói. "Không thể nào sai, quả thực Kiếm Thư mang thai, nhưng, tốt nhất các vị đưa cháu ấy đến khoa phụ sản kiểm tra kỹ hơn tính ra là ổn thỏa."

Nếu không phải là tình bạn cũ, bác sĩ Hoàng hết sức bất mãn có người hoài nghi y thuật của ông.

"Làm sao có thể xảy ra chuyện này?"

Tất cả mọi người tập trung nhìn vào Đinh Kiếm Thư đang ngu ngơ ở trên giường, bọn họ tin rằng cô ấy không thể nào làm càn. Nhưng, từ sau khi Đinh Kiếm Thư tới trường học đi học, mỗi ngày đều có tài xế đưa đón, cũng chưa từng một mình ra ngoài đi lung tung, đến tột cùng là làm thế nào Đinh Kiếm Thư gặp phải chuyện như thế này chứ? Trời ạ! Tiểu bảo bối của Đinh gia bọn họ mới bao lớn a? Quá tàn nhẫn rồi!

Mà Đinh Kiếm Thư lại nở nụ cười, như thể cả một vùng đất hồi xuân mà ở trên mặt của cô lại có sức sống rồi, ánh mắt kia của cô đã tràn đầy hi vọng.

Mọi người nhìn thấy Đinh Kiếm Thư 'bất thường', vội vàng vây đến hỏi:

"Kiếm Thư, đừng sợ, các anh và cha, mẹ sẽ bảo vệ em, hết thảy có chúng ta."

Mà Đinh Kiếm Thư chính là rất phấn khởi và xúc động mà nhìn lại? mỗi người, rất vui vẻ nói: "Đây không phải là mộng! Đây không phải là mộng! Tôi biết tất cả những điều này là sự thật! Tôi...... Tôi...... Tôi còn mang thai đứa con của Nghêu, tôi cùng đứa con của anh ấy......"

Đinh Kiếm Thư khóc, nhưng, niềm vui trên mặt của cô là không cần hoài nghi, tay của cô nhẹ vỗ về bụng dưới bằng phẳng, đều là lòng tràn đầy yêu thương, trong bụng của cô chính là cốt nhục kết tinh tình yêu kia của cô và Mạc Kế Nghêu!

"Điều này...... Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Tại sao nó không đau lòng đến chết đi sống lại, mà là vui mừng đến muốn chết chứ? Ngoại trừ bà Đinh, tất cả mọi người lúng túng sờ không ra đầu mối, đến tột cùng bọn họ bỏ lỡ một đoạn rồi?

"Tôi nói!"

Bà Đinh quyết tâm nói ra cuộc gặp gỡ của Đinh Kiếm Thư.

Cuối cùng chuyện phải giải quyết, cũng không có bí mật nào được che dấu mãi mãi, đem hết thảy đều nói ra rõ ràng mà nói a! Cuối cùng vẫn phải đối mặt với sự thật.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Gần đây chỗ vui chơi hoàng kim cốc truyền đi có người ở trong cốc phát hiện dấu vết của hồng ưng?, trong tuyền thuyết, đó là một con hồng ưng quý hiếm hiếm có, dẫn đầu lấy vốn là một con ưng đơn độc bay lượn du ngoạn xung quanh, thường xuyên xuất hiện ở u cốc thâm sâu thông suốt ở bên trong, tiếng chim ưng hùng dũng thường thấp thoáng mà bay bổng ở mọi ngóc ngách của hoàng kim cốc, xung quanh chỗ vui chơi hoàng kim cốc thuộc về địa hình của sơn cốc có thể nghe tiếng chim ưng truyền về, lúc thì bi phẫn, lúc thì thê lương, ưng bay lượn có lòng dò dỏi tâm linh sâu sắc của người thường vì thế mà lòng tràn đầy xúc cảm, nhất là con hồng ưng bay lượn kia, dường như vì mất người yêu, điên cuồng tìm kiếm......

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Cuối cùng, bắt đầu nghỉ đông, bước chân của tết âm lịch càng lúc càng gần.

Theo sau đến nghỉ đông, cục cưng trong bụng của Đinh Kiếm Thư cũng đã có năm tháng rồi! Trên người cô mặc chính là quần áo bầu dễ thương, sách trong tay từ sách giáo khoa đổi thành sách nuôi dạy con, bà Đinh còn lại mỗi ngày truyền thụ chính xác cho cô trải qua việc nuôi dạy con của một bà mẹ, những người đàn ông của Đinh gia đối với cô lại càng che chở nhiều hơn, suốt ngày căng thẳng như vậy, tan việc cũng đều không đi xã giao, toàn bộ đều chạy đi về nhà, bây giờ Đinh gia là quan trọng nhất, người vĩ đại nhất, không phải Đinh Kiếm Thư thì là ai.

Thật ra thì, tỉ mỉ tính thời gian, đứa nhỏ của Đinh Kiếm Thư làm sao có thể có được năm tháng tuổi chứ? Nhiều lắm tính từ ngày bắt đầu mất tích ấy cũng chỉ hơn hai tháng, nhưng, đứa nhỏ quả thực đã lớn năm tháng a! Đinh Kiếm Thư nhô lên chính là một quả cầu thịt nha.

Nguyên nhân là nằm ở sự khác biệt của thời gian trong thời cổ đại và thời gian ở hiện đại, nếu như ở cổ đại mà nói, Đinh Kiếm Thư có thể sống ở đó hơn nữa năm, há lại đoán vừa quay về thời hiện đại, bất quá chỉ kém một ngày ngắn ngủi, bất kể xa cách hắn bao lâu, Đinh Kiếm Thư chắc chắn mình quả thật sống ở thời cổ đại nữa năm, mặc dù làm người ta khó mà tin được, nhưng, nó lại chân thực xảy ra ở trên người của Đinh Kiếm Thư.

Hơn nữa, để an tâm dưỡng thai, Đinh Kiếm Thư bỏ học. Nhưng nói cái gì thì nói, cô cũng muốn lấy được bằng tốt nghiệp trung học, ở trường tất nhiên là dẫn tới rất nhiều tranh luận và dư luận. Nhưng, lấy bối cảnh sáng ngời của tập đoàn Đinh Thị ra, trái lại trường học còn phải a dua nịnh bợ, Đinh Kiếm Thư ở trường học lại càng thu được mọi đãi ngộ, mà đối với cô càng lúc càng có 'dựng vị' lại càng bảo vệ cơ thể hơn. Aiz! Thật đúng là hiện thực, nhưng, tình cảnh của Đinh Kiếm Thư lại an ổn hơn nhiều.

*Dựng vị*: nôm na chắc là bị nghén.

Ngày hôm đó, trong lúc Đinh Kiếm Thư rãnh rỗi, liền bắt tay vào việc sửa sang dọn dẹp phòng ốc của mình một chút, mặc dù chuyện gì người nhà cũng xử lý tốt lắm, nhưng, cô vẫn muốn làm chút chuyện.

Cô nhớ tới tủ áo.

Trong tủ áo tất cả đều là quần áo bầu, mọi thứ hình dễ thương, hình phụ nữ đã có chồng, sang trọng hình...... đủ kiểu mà treo ở bên trong tủ quần áo, vừa nghĩ tới người nhà dốc sức mở rộng quần áo bầu này đến lấy lòng cô thì vẻ mặt của Đinh Kiếm Thư bất giác mỉm cười.

Cô không thể ngờ là hạnh phúc, nhưng, lòng của cô vĩnh viễn cũng khuyết một miệng lớn, cho dù ai cũng không có cách bổ khuyết, ngoại trừ hắn ra.

Mạc Kế Nghêu...... Đinh Kiếm Thư lại muốn đọc lên tên người con trai yêu quý của cô, nổi khổ trong lòng là không thể nói ra, hóa ra sinh ly tử biệt là chuyện tàn nhẫn như vậy, thế giới của cô thiếu chút nữa vì vậy mà bị phá hủy sụp đỗ, nếu không phải vì cục cưng trong bụng, có lẽ Đinh Kiếm Thư chịu đựng không được.

Sức mạnh của tình mẫu tử thật sự là vĩ đại a! Nhớ tới cục cưng trong bụng, Đinh Kiếm Thư nở nụ cười hiền hậu, hài lòng mà dùng tay vuốt ve cái bụng tròn tròn, cảm nhận được thai nhi hơi chuyển động, cái gọi là mẫu tử liền tâm!

Cô bắt đầu sửa sang lại một bộ lại một bộ quần áo, đột nhiên phát hiện bên trong tủ quần áo có cái ám cách.

"Oa? Sao trước đây chưa từng chú ý tới còn có một cái ám cách?"

Đinh Kiếm Thư tò mò kéo ra ngăn ám cách, thoáng chốc, cô ngu ngơ dừng lại, lập tức cô vừa hưng phấn vừa khẩn trương, thật cẩn thận mà chậm rãi cầm lấy chiết hoa y xinh đẹp chỉnh tề ra.

Một bộ quần áo cổ đại thêu khéo léo tinh xảo———

Tay của Đinh Kiếm Thư run run, cầm nước mắt lại nhìn lại ám cách kia, châu sai điền ngọc, băng gấm trâm cài, còn có trang sức cùng trang phục......

Hết thảy đây đều là chỗ quen thuộc của Đinh Kiếm Thư, đây là ngày đó cô mặc khi đi du ngoạn a... Hóa ra, cô cùng thời đại triều Thiên Ưng Vương cũng không phải là hoàn toàn mất đi liên hệ, cho dù nó không tồn tại cho người biết trong dòng lịch sử, nhưng, nó đúng là vẫn còn tồn tại.

Một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt...... từng giọt xâu thành chuỗi mà trượt xuống trên mặt của Đinh Kiếm Thư, tích tích rơi xuống in ở trên bộ quần áo kia, nhuộm đẫm thành một mảnh ẩm ướt, một mảnh biển tình sâu sắc không thể đo lường.

Cửa phòng, tình cờ bà Đinh nhìn thấy cảnh này, xua tan ý niệm đi vào, lặng lẽ mà khép lại cửa phòng lui ra. Bà nghĩ, Kiếm Thư, rốt cuộc con cũng đã phát hiện.

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Cuối cùng Mạc Kế Nghêu không chịu được mà lấy tay siết chặt ấn đường, ý thức của hắn vô cùng kiên nghị bất khuất, nhưng, bề ngoài tiều tụy và mệt mỏi cũng là không thể che dấu, mà hắn còn gầy, vì vậy mà Thiên Ưng Thập Nhị Kiệt lo lắng cho hắn không thôi.

"Vương Thượng a, trước tiên người nên nghỉ ngơi một chút đi, gần hơn hai tháng qua, cả ngày lẫn đêm người liên tục mà dùng bí kỹ, như vậy thân thể sẽ không chịu nổi."

Lưu Phong nhìn thấy Ưng Vương tự hành hạ mình như vậy, bất chấp hậu quả làm Ưng Vương tức giận mà góp lời.

Đúng vậy, dùng chiêu tâm linh phụ thể này là rất nguy hiểm, ngoại trừ tinh thần nghị lực cường đại của bản thân làm kẻ phụ thân bên ngoài, vẫn còn có căn cơ thâm hậu, nếu không sẽ không chịu đựng được tâm linh tương xích đau đớn mà hồn phi phách tán, mặc dù Mạc Kế Nghêu hoàn toàn có thể nắm chắc điều khiển khống chế xích ưng, nhưng, thời gian phụ hồn càng dài, tinh thần của Mạc Kế Nghêu càng dễ tan rã, cũng càng nguy hiểm, làm cho bọn người Thiên Ưng Thập Kiệt lo lắng cho hắn không thôi.

"Đừng nói nữa, ta biết." Mạc Kế Nghêu chấm dứt động tác dãn ra giải trừ mệt mỏi, trong thanh âm chứa đựng một tia hờ hững không vui." Các ngươi đều đi xuống hết đi.

"Dạ, thuộc hạ xin cáo lui."

Thiên Ưng Thập Nhị Kiệt rời khỏi tẩm cung Ưng Vương, Mạc Kế Nghêu cô độc ngồi ở bên trong tẩm cung to như vậy. Thoáng chốc, hết thảy vắng vẻ lạnh lùng toàn bộ nảy lên trong lòng, chỉ trong bao lâu? Vì sợ thấy cảnh thương tình, từ sau khi Đinh Kiếm Thư rời đi, Mạc Kế từng bước từng bước ít vào lại tẩm cung.

Ở trong trí nhớ của hắn, tất cả đều là một cái nhăn mày nụ cười của ái thê, ở trong tẩm cung này xung quanh đều có thể hiện lên bóng dáng ngày xưa của Đinh Kiếm Thư, thiếu đi nàng, giá trị gì tẩm cung cũng không có.

Hắn cô độc lâu lắm rồi, không dễ dàng gì có thể có được người yêu làm bạn đời, ông trời lại nhẫn tâm mà chia rẽ bọn họ.

Người quá tàn nhẫm! Quá tàn nhẫn a!

"Thư...... Lòng ta yêu Thư a! Đến tột cùng là nàng ở phương nào? Ở phương nào? Tại sao không trở về đến bên cạnh ta?"

Ý thức của Mạc Kế Nghêu dần dần bay xa rồi, có lẽ hắn thật sự mệt mỏi, mệt đến mức hắn không ý thức mà dính vào giường liền muốn ngủ, trước khi ngủ vẫn còn không ngừng nỉ non, từng tiếng một, từng tiếng một mà gọi:

"Thư...... Thư...... Thư của ta a..."

Yếu ớt của hắn lúc này nhìn một cái không sót gì. Có lẽ, ở trong tiềm thức của Mạc Kế Nghêu hi vọng mình đi vào giấc ngủ, như thế mới có thể mơ thấy người trong lòng của hắn!

Là mộng cũng tốt, là tốt rồi an ủi được nổi khổ tương tư của Mạc Kế Nghêu———

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Mạc Kế Nghêu kí gởi hồn cho xích ưng, coi như bay qua thiên sơn vạn thủy, dường như bay vùn vụt qua một khoảng cách thời không vậy, dường như mộng giống như thật, hắn không quản được nhiều như vậy, chỉ chuyên tâm mà tìm kiếm, vào lúc xế chiều hoàng hôn thì mặt trời mọc ở đông sơn thì một ngày lại một ngày, một ngày lại một ngày......

Cuối cùng, hắn nhìn thấy! Cuối cùng hắn tìm được ái thê rồi! Hắn hóa thân làm ưng, hối hả lao vùn vụt, bay về phía bên cạnh người yêu mà......

Nhưng! Bi kịch tái diễn, Thư yêu dấu của hắn bị người ngăn ra đẩy từ chỗ cao rơi xuống, mà hắn lại bỏ lở một bước......

"Không——"

Mạc Kế Nghêu giật mình tỉnh giấc, hắn nhanh chóng thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chưa bao giờ hắn sợ hãi qua như thế, nhưng, mộng này, dường như nó xảy ra ở trước mắt của hắn giống như một cơn ác mộng thật sự, làm hắn không thở nổi.

"Quá...... Quá chân thực rồi! Chẳng lẻ...... Điều này ám chỉ cái gì sao?" Mạc Kế Nghêu từ từ bình tĩnh tự hỏi.

"...... Là mộng cũng được! Ta tuyệt đối không cho phép có người ở trước mắt của ta đoạt đi yêu nhất của ta!" Mạc Kế Nghêu tự mình thề lập.

"Mà cảnh tượng trong mộng dị thường làm hắn sinh nghi, bản năng của hắn dự đoán được nơi ấy nhất định là theo lời của Đinh Kiếm Thư, nơi đó tên là 'Thế kỷ hai mươi. Đài Loan'. Nhưng, tại sao một nữa cảnh tượng kia giống như Ưng Cốc chứ? Chẳng lẽ......

Có thể sao? Ưng Cốc lại cùng cái nơi gọi là "Thế kỷ hai mươi. Đài Loan" có liên hệ? Nhưng, linh khí của Ưng Cốc vừa sâu nặng lại vừa thiên kỳ bách quái, gần đây có nhiều năng lực kỳ diệu cùng nguồn tài nguyên...... Truyền thuyết cũng được, chuyện hoang đường cũng được!

Trực giác của Mạc Kế Nghêu nói cho hắn biết, thế nào cũng phải không thể không đặt cược đánh cuộc một lần.

Kiếm Thư từng xuất hiện oanh oanh liệt liệt như vậy lại tràn đầy thần bí, ai có thể đảm bảo nàng không xuất hiện một lần như vậy nữa?

Tâm động không bằng hành động . Ở trong lòng hắn lại lần nữa dấy lên hi vọng.

"Truyền Lưu Phong." Mạc Kế Nghêu hướng ra ngoài phía tẩm cung hạ lệnh cho thị vệ. "Dạ."

~ ~ ~ ~ ~ ~ ~

Mấy ngày đầu năm của năm, Đinh Kiếm Thư cùng người nhà đi đến chỗ vui chơi hoàng kim cốc; mà nay, tập đoàn Đinh Thị đã là cổ đông lớn nhất của chỗ vui chơi hoàng kim cốc.

Cả nhà bọn họ phân công nhau đi nghỉ ở tạm trong nhà gỗ nhỏ ở chỗ vui chơi hoàng kim cốc, bởi vì bà Đinh cùng Đinh Kiếm Thư ngụ ở cùng một tòa để dễ dàng chăm sóc.

Đinh Kiếm Thư thừa dịp mẹ đến nhà gỗ bên cạnh tìm các anh trai thì du du chuồn đi ra ngoài tản bộ, bởi vì bọn họ luôn luôn đem cô bảo vệ đến quá mức, giờ đây cô lại mang thai đứa nhỏ, người Đinh gia quả thực là gần như hai mươi bốn tiếng đồng hồ mà toàn bộ "Nhìn chòng chọc trạm canh gác" rồi, nhất là mấy ngày gần đây, muốn ra cửa cho khuây khỏa bọn họ cũng không cho đi, nếu không phải qua năm mới, mà Đinh Kiếm Thư lại khăng khăng muốn tới chỗ vui chơi hoàng kim cốc, nếu không lúc này cô vẫn còn buồn bực ở nhà.

Nếu không phải người nhà tất cả đều là xuất từ quan tâm, cô sẽ cho rằng mình bị giam lỏng rồi, cũng không biết người Đinh gia đến tột cùng đang khẩn trương cái gì.

Cho nên, Đinh Kiếm Thư không thoát khỏi người nhà cứ nhìn chòng chọc vào hành động, cô sẽ thần kinh suy nhược.

Dạo bước ở trong rừng rậm rạp, cảm thụ được hơi thở trong lành của thiên nhiên nguyên thủy vây quanh cảm giác, bên tay có thể nghe tiếng chim hót côn trùng kêu vang, còn có tiếng nước chảy xa xa truyền đến lạnh lạnh, hai tháng hạ tuần ở nam Đài Loan vốn là ấm áp, nhưng, dưới bóng râm trong rừng, gió nhẹ thổi qua cũng cảm thấy một chút ớn lạnh.

Thăm lại chốn xưa, tâm tình của Đinh Kiếm Thư lại bình tĩnh ngoài dự đoán, mà suy nghĩ lại mênh mong, cô bước ra từng bước, cảnh chuyến đi tốt nghiệp ngày trước, như một nguồn suối tuôn ra ở trong đầu, và so với hôm nay cảnh vật cũng có như cũ, cảm giác đã không phải là kích động.

Là cái gì ở trong lòng liên tiếp kêu gọi chứ?

Là cái gì thúc đẩy chân cô bước liên tục bước về phía trước chứ?

Cái loại cảm giác này, lung lay mỗi một cái tế bào của Đinh Kiếm Thư, không khỏi mà dẫn dắt cô đắm mình ở—— trong tiếng gọi cổ xưa......

Sau khi trải qua ngoài ý muốn lần đó, một rừng mê cung đã phân chia xây dựng lại một lần nữa, chỗ bên đoạn nhai bỏ thêm cái song sắt, cô nhìn qua, tâm tình lại không phản ứng kích động nhiều lắm, cười nhẹ lại lặng yên rời đi. Sau đó là một tòa nhà gỗ bác vật quán cao hai tầng lầu, Đinh Kiếm Thư cảm giác mình thật giống như đang làm một cuộc tham quan cuối cùng.

"Kiếm Thư! Sao em chạy đến đây rồi? Tất cả mọi người đang tìm em khắp nơi đấy!" Đinh Kiếm Bác quở mắng trong giọng nói vừa nói mang theo lo lắng, anh đi về phía trước ôm lấy bả vai của em gái.

"Hít thở một chút a! Bằng không em sẽ chết ngạt, dù sao các anh cũng đã dẫn em tới nơi này rồi hẳn không còn cấm chân em đi?

Đinh Kiếm Bác thở dài, nếu không phải...... "Được, em muốn có thể đi ra ngoài, nhưng, ít nhất phải tìm người để đi cùng a!"

Em gái bảo bối của anh chính là một dân mù đường a!

"Anh, ngày thường các anh bận rộn công việc, về nhà lại phải chăm sóc em gái như em đây, khó có được qua năm mới, các anh nên tìm bạn gái đi để thư giản một chút, bằng không cẩn thận không lấy được vợ nha!" Đinh Kiếm Thư tinh nghịch nói.

"Đây không cần em quan tâm, em mới là đối tượng mọi người tranh nhau thương yêu." Đinh Kiếm Bác cười cười nói. "Huống chi còn có đứa cháu gái a!"

"Ai nói nhất định là con gái? Em cảm thấy cục cưng là một đứa con trai." Đinh Kiếm Thư không phục nói.

"Con gái mới tốt, đáng yêu hơn nhiều."

"Con trai không có đáng yêu sao? Nói cho anh biết, ông anh, dáng dấp chồng của em còn anh tuấn hơn so với tứ đại thiên vương, sinh con trai nhất định là giống như phụ thân của nó......" Nói xong lời cuối, giọng nói vốn là dí dõm của Đinh Kiếm Thư bất đắt dĩ hóa thành thương cảm, vẻ mặt cũng theo đó ảm đạm xuống.

Phụ thân? Kiếm Thư lại sớm dùng từ cổ vị này xưng hô? Nhớ tới cuộc gặp gỡ kỳ diệu này của em gái vốn là quá mức khó tin, nhưng, lại không thể không tin, ngay cả con cũng có rồi. Đinh Kiếm Bác cảm thán.

"Xem em! Đừng thương tâm nữa, nếu như đã định trước tốt, cho dù ai cũng không cách nào chạy trốn, bất kể cách nhau rất xa, cuối cùng cũng sum họp."

"Đúng a" Đinh Kiếm Thư và anh trai đi ra rừng cây, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẩm dần dần khoác lên đám mây hồng, thấy nó dần dần bị nhuộm đẫm thành màu da cam, ngay tại phía bên kia của bầu trời dường như có một? Con chim bay xẹt qua phía chân trời, bên tai mơ hồ chợt nghe tiếng chim hót, là...... tiếng chim ưng? "Đến tột cùng ông trời đã định trước tôi nên như thế nào chứ? Là mở ra một trò đùa trêu cợt tôi? Hay là thử thách tình yêu chứ? Quá nhiều biến đổi không biết rồi......"

Đinh Kiếm Bác không nói, anh không phản bác được. Vốn là, anh hết lòng tin tưởng con người nhất định thắng thiên, chính mình mới là người điều khiển số mạng và nắm giữ cuộc sống của mình, nhưng, sau khi em gái phát sinh cái chuyện tình vượt thời không này, anh lại không thể không tin tưởng rằng cuộc sống của người khác chính là ông trời sở định bàn quay, thắng và thua tuyệt không phải là định số, cũng tuyệt không phải là xuất từ trong tay mình. Nhưng, kết quả của nó lại không hẳn không phải là một loại vận mệnh khác an bài chứ? Rốt cuộc, con người vẫn là tuần hoàn theo quỹ đạo vận mệnh đi tới, chẳng qua là giải thích bởi việc đời mà khác thôi a!

"Đừng suy nghĩ, đi, đến khu trò chơi đi dạo một chút đi."

"Khu trò chơi?" Đinh Kiếm Thư nhíu mày, nhưng sau đó vẻ mặt lại mong đợi nói: "Anh, chúng ta đi ngồi đu quay một chút có được không? Nghe nói có ba mươi tầng cao nha! Có thể xem toàn cảnh hoàng kim cốc."

"Có gì không thể? Chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi." Đinh Kiếm Bác nhéo cái mũi của Đinh Kiếm Thư, cười nói.

"Oa! Thật tốt qua, chúng ta đi mau! Đi mau!" Đinh Kiếm Thư giống như đứa trẻ lôi kéo tay của anh trai, không thể chờ đợi được mà muốn đi khu trò chơi.

"Sắp làm mẹ rồi, còn tính trẻ con như vậy?" Đinh Kiếm Bác trêu chọc nói.

"Ai nói, em mang con trai đi chơi không được sao?"

"Kiếm Thư, anh chàng nhỏ bé kia còn chưa sinh ra mà! Nó làm thế nào biết chơi?"

"Đó là anh không biết, anh trai, mẫu tử của bọn em liền tâm mà!" Đinh Kiếm Thư rất tự hào nói.

Chợt, giọng nói của 7, 8 người vang lên:

"Đúng vậy, toàn bộ trái tim của bọn họ đều ở trên người của cô!"

Hóa ra, ảnh gia đình Đinh gia lại đã đủ cả rồi, bao quanh vây bọc ở Kiếm Thư, liên tiếp quan tâm quá mức mà hỏi đông hỏi tây.

"Sao tất cả đều đến đây? Thật là đúng lúc."

"Tại sao đi mà không nói. Muốn đi ngồi đu quay? Không tốt lắm đâu? Nó rất cao a!" Bà Đinh nói.

"Mẹ———"

Lại nữa rồi! Khó tránh khỏi lại là một trận khuyên bảo, không phải là ngồi đu quay một chút thôi sao, điều này cũng lo lắng, nếu không phải Đinh Kiếm Bác ra mặt, thực sự là cô lại bị 'giam cầm' rồi!

"Vậy...... ổn sao? Ngộ nhỡ...... Ngộ nhỡ nữa đường trục trặc, hoặc là sụp đỗ, như thế rất nguy?"

Anh hai nói.

"Anh hai, anh có hơi khoa trương không có cơ sở rồi!" Đinh Kiếm Thư thất vọng nói, cái khác anh trai cô không có, trí tưởng tượng thật vô cùng phong phú.

"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất a!" Anh hai hùng hồn nói.

*Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*: hiểu nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may bất ngờ xảy ra.

"Phi! Phi! Phi! Miệng quạ." Đinh Kiếm Thư giả vờ không vui nói.

"Đúng đúng đúng!" Anh hai chấp nhận nói xin lỗi.

"Được rồi, chúng ta đi mau a! Ngồi cái kia phải xếp hàng rất lâu đấy!" Ông Đinh nói.

Một? Người thì như một '?Tinh củng nguyệt" ôm lấy Đinh Kiếm Thư đi ngồi đu quay.

*Tinh củng nguyệt*: ngôi sao vây quanh mặt trăng.

Lúc Đinh Kiếm Thư cùng người nhà đi ngồi trên đu quay, nó từ từ đi lên cao, tầm nhìn cũng trở nên xa hơn, rộng hơn, bát ngát hơn, ánh tà dương ấm áp kia lau xuống mà bao phủ cả vùng đất, vách núi chỗ vui chơi hoàng kim cốc bởi vì liên quan nhau mà bị ánh tà dương chia thành hai nữa; nữa phần trên là màu vàng xanh ôn nhu, nữa phần dưới là màu xanh thẵm, có lẽ không có gì đặc biệt, thế nhưng—— một mảnh màu sắc tương phản này, thật sự cảm thấy 'rất là đẹp'.

Cuối cùng Đinh Kiếm Thư cũng bình thường trở lại, khó trách từ lúc bắt đầu thăm nơi đây thì lại có một luồng cảm giác nói không nên lời giống như đã từng quen biết, bởi vì——

Cảnh sơn thủy của hoàng kim cốc và Ưng Cốc có quá nhiều chỗ giống hệt nhau!

Tại sao có nhiều trùng hợp như vậy chứ? Thiên nhiên lại ẩn dấu bao nhiêu kỳ diệu khiến người ta kinh ngạc chứ? Lại có bao nhiêu lực lượng huyền bí tồn tại mà không muốn người biết đây?

Mơ màng rất nhiều, Đinh Kiếm Thư vẫn chuyên chú nhìn xuống hoàng kim cốc, chợt kích động mà từ chỗ ngồi đứng lên, nóng lòng muốn mở cánh cửa hòm cáp đi ra ngoài——

Nói giỡn! Đoán chừng theo độ cao này, ít nhất cũng đã có hai mươi tầng lầu cao, càng khỏi phải nói bọn họ còn chưa đến điểm cao nhất chứ!

"Kiếm Thư! Em ở đây làm gì?" Cả nhà cùng tiến lên, chính là kéo Đinh Kiếm Thư tiến hành mở cánh cửa trở về, một so với một vẫn còn khẩn trương.

Mà hòm cáp cũng vì bọn họ chuyển động quá lớn mà lung la lung lay, mọi người sợ tới mức toát ra không ít mồ hôi lạnh, mãi đến hòm dây cáp dần dần ngừng lay động.

"Hù chết mọi người rồi...... Kiếm Thư, em không biết mới vừa như thế rất nguy hiểm?" Đinh Kiếm Bác mở miệng khiển trách em gái.
Phan gt
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_14 end
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .